Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

tho dich

                                                                            Internet

PỈERRE EMMANUEL (1916)

JEUNR FILLE ALA FENÊTRE

LA jeune fille a la croisée Rue-aux-visages
regarde s'ecouler le flots de ses amants
ses timides amant dont l'âme est une amande
s'en vont tournant la tête et sourient tournant
tres vite dans la rue sans rideaux ni visages
Rue aux-nuques baisees qui s'en va vert la Mort

Toutes les rues s'en vontPensives vers la Mort
la place au bout du monde ou les cafés rutilent
un orchestre voile de brumes y joue des airs
qui font tomber les feuilles mortes des platanes
et les coeurs las s'emplir de larmes et danser
une ombrelle attardes aux doigts désert des filles
delavées par trop d'yeux furtils et trop de pluie

La jeune fille sage écoute au loin les pas
se taire , d'autre pas s'approcher puis  decroitre
la tristesse lui vient par bribes de chansons
ou lentement tournoient les feuilles des visages
Jamais on ne la voit sourire ; elle ne sait
rien faire de ses doigts qu'attendre...

Pierre Emmanuel sinh năm 1916 .Nổi tiếng từ cuộc
kháng chiến chống phát xít. Có chân trong Viện
hàn lâm Pháp.

BẢN DỊCH THƠ.

Tựa cửa nhìn ra ngoài mặt phố
Ngã ba đường nhộn nhịp người qua
Người yêu cô rụt rè ngần ngại
Ngoái lại nhìn vội rảo bước qua.

Khuất dần khuôn mặt trong rèm cửa
Lặng lẽ mà đi chẳng ngẩng đầu
Lẹ bước qua nhanh vào lối rẽ
Phố buồn chết lặng trái tim sâu.

Đường phố trầm tư buồn lữ thứ
Phía xa xa những quán cà phê
Xập xình tiếng nhạc đêm huyền ảo
Khúc hát tâm tình dẫn khách mê.

Phiền muộn con tim rơi nước mắt
Ngoài trời lãng đãng lá vàng bay
Tay xinh cô gái căng dù nhỏ
Khiến khách đa tình lắm kẻ say.

Thiếu nữ yêu kiều tự nẻo xa
Bước chân vọng lại nhịp hiền hòa
Nỗi buồn gửi gấm qua câu hát
Gợi cảm cho đời thấy xót xa

Trải bao khuôn mặt đã qua rồi
Như lá cuối mùa rụng tả tơi
Thiếu nữ khép mình mong ngóng đợi
Chẳng còn nghe thấy tiếng nàng cười.

Người phỏng dịch : Nguyễn Duy Yên
                             5-2013






0 nhận xét:

Đăng nhận xét