02 tháng 11, 2011

Lưu luyến - Đoàn Kim Vân


Xa rồi những mái nghiêng nghiêng 

Bóng quê hương cũ xa biền biệt xa 

Anh đi luôn nhớ quê nhà 

Mái tranh tỏa khói chiều tà buông lơi 



Đêm về rộn rã tiếng cười 

Tình quê đầm ấm cuộc đời nở hoa 

Hỏi rằng mình có nhớ ta 

Nhớ lời hẹn ước thiết tha mặn nồng 


Xa rồi còn nhớ hay không? 

Buổi giao duyên ấy hẹn lòng thương nhau 

Tình đời em đã ghi sâu 

Đẹp lòng chiến sĩ những câu chung tình 


Nhớ không một buổi bình minh 

Tiễn người chiến sĩ một mình ra đi 

Trông nhau mà biết nói gì 

Nỗi lòng kẻ ở người đi nặng tình 


Đường dài trái đất mông mênh 

Phố phường như cũng thấy mình chia phôi 

Nhớ thương, thương nhớ khôn nguôi 

Mờ dần cảnh vật bóng người khuất xa 

Tiễn người chiến sĩ xa nhà 

Giờ vui tạm biệt ai mà khôn nguôi 

Rồi đây vạn nẻo đường đời 

Đăm đăm đôi m ắt phương trời ngóng theo 

Trên đê rồi cứ mỗi chiều 

Nắng vàng dần tắt quạnh hiu cõi lòng 

Cháy lên ngọn lửa nhớ mong 

Mái chiều thôn dã khuê phòng tịch liêu 

Tên anh em sẽ nhắc nhiều 

Nhủ lòng em bảo thương yêu vô ngần 

Đếm bao nhiêu giọt mưa xuân 

Là tình tha thiết em dâng tới người 

Nhắn người ở chốn xa xôi 

Yên lòng vui nở nụ cười, tin yêu Thu 1956