Hiển thị các bài đăng có nhãn Giai điệu quê hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giai điệu quê hương. Hiển thị tất cả bài đăng

08 tháng 9, 2023

GIẤC MƠ XUÂN

 (Kể Vè Bình Trị Thiên/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

Nói thơ
Chập chờn gặp giấc mơ tiên 
Nàng xuân tìm kết bạn hiền duyên thơ 
Trong mơ bao cảnh bất ngờ 
Tỉnh ra nhớ tiếc lòng ngơ ngẩn lòng.

Yếm đào, đáy thắt lưng ong
Làn da tuyết trắng hương nồng ngất ngây 
Đuổi theo cái bóng nàng bay
Cảnh tiên choáng ngập mê say cõi lòng 
Xuân ơi, xuân đẹp lạ lùng
Trăng thanh gió mát bạn cùng với xuân
Thênh thang vui thú đường trần
Giấc mơ huyền ảo sẽ dần qua đi
Mai sau còn lại những gì
Đón xuân mộng tưởng mỗi khi xuân về
Cho lòng sung sướng thỏa thuê 
Tiếng thơ bay bổng tràn trề sức xuân 
Nợ tình nợ của ái ân
Nợ xuân còn được bao lần nữa đây 
Năm năm, tháng tháng, ngày ngày 
Còn non, còn nước, còn đầy ước mơ
Còn bao giây phút đợi chờ 
Còn tình xuân đấy mà tơ vương đời.

NHỊP THỜI GIAN

(Hô bài Chòi - K5/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

Nói lối
Nghĩ xa rồi lại nghĩ gần
Tuổi xuân rồi sẽ qua dần tháng năm.

Xuân Nữ
Đời người còn lắm gian truân 
Sống sao có ích để xuân lâu tàn 
Khỏe vui theo nhịp thời gian 
Cất cao giọng hát với nàng xuân chơi 
Dấu chân in bốn phương trời
Tình xuân giữ trọn một đời thanh tạo 
Ước mong sức khỏe dồi dào 
Thú vui lành mạnh đi vào thơ văn 
Việc nhà việc nước góp phần 
Lo toan gánh vác ân cần sớm hôm 
Hỏi còn vui sướng gì hơn
Lòng không sao cả giận hờn cho qua 
Thênh thênh nhẹ bước về già
Xuân lòng trang trải nở hoa bốn mùa.

16 tháng 8, 2023

NGÀY XUÂN

(Hát xẩm/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

Nói thơ
Phương trời xa nỗi nhớ nhau
Hồn quê mang nặng mối sầu tha hương 
Nhớ con sông, nhớ mái trường 
Cây đa giếng nước con đường ngày xưa.

Xẩm Thập  Ân
Vẳng nghe vọng tiếng chuông chùa 
Dọc đê sông Luộc sớm trưa đi về 
Nhãn lồng một dải ven đê
Mùa màng thu hoạch bộn bề thôn trang 
Ai làm nên cuộc li tan?
Đường chia đôi ngả trăm ngàn nỗi đau 
Ngược xuôi, xuôi ngược về đâu? 
Còn trong mơ tưởng nhịp cầu bắc ngang 
Vượt bao ghềnh thác gian nan 
Quanh co ngoắt nghéo trăm ngàn lối đi 
Chuyện xưa thôi nhắc làm gì 
Vui lên chớ để sầu bi nặng lòng 
Đốt lên ngọn lửa nhớ mong
Mượn tình cạn chén rượu hồng mừng xuân.

04 tháng 8, 2023

VÃN CẢNH NGÀY XUÂN

(Sa mạc, Trống quân/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

Sa Mạc

Ngoài trời hạt bụi mưa bay
Bâng khuâng tấc dạ mà say cảnh thiền 
Thăm chùa vui thú thiên nhiên 
Khói hương lan tỏa bay lên Phật đài.

Trống quân

Mơ màng thoát tục trần ai 
Lắng nghe nhịp mõ nhớ hoài xa xăm 
Sư cô ngồi đó thâm trầm
Miệng Nam mô Phật tiếng gần, tiếng xa 
Gió xuân nhẹ thổi hiền hòa
Còn vương đôi chút sương sa lạnh lùng 
Bầu trời mặt nước xanh trong
Ngày xuân vãn cảnh cho lòng thảnh thơi.

MAN MÁC XUÂN

(Hát văn/ Thơ Đoàn Kim Vân)

Xá Thượng

Mặt hồ sớm nắng lung linh
Cổ Ngư lối cũ ẩn mình bóng cây 
Đây chùa Trấn Quốc, Hồ Tây
Kề bên Trấn Vũ khách ngày vào ra.
Phủ Tây Hồ ở cách xa
Um tùm cổ thụ la đà cỏ cây
Ngắm nhìn phong cảnh nơi đây
Dập dờn làn sóng nước mây quyện trời
Ngày xuân dạo gót thăm chơi
Đường vào cảnh Phật thăm nơi chùa chiền
Gửi tình vào chốn linh thiêng
Cho lòng thanh thản, ưu phiền sẽ qua
Hồi chuông thánh thót ngân nga
Khách thơ tỉnh giấc ngà ngà chén xuân
Nay đang ở giữa bụi trần
Rồi mai sau nữa cõi âm là gì?
Gặp nhau thì cứ vui đi
Kẻo sau luyến tiếc xuân thì đã qua
Hoàng hôn ngả bóng chiều tà
Đường về man mác, đường xa nỗi mình.

31 tháng 7, 2023

NÓI VỚI XUÂN

(Hát cách - Chèo/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

Nói vần
Thời gian sao chẳng ngừng trôi
Xuân đi sao chẳng nói lời biệt ly.

Hát cách
Nhẩn nha đâu có vội gì
Mà quên nhau thế còn chi là tình
Xuân đi còn lại riêng mình
Nhớ nhung ôm bóng dáng hình trong mơ
Ô kìa con nhện chăng tơ
Bướm vàng quấn quýt lượn lờ vườn xuân
Nhạt phai hoa lá rụng dần
Nắng hè báo hiệu mùa xuân sắp tàn
Lại chờ, lại đợi xuân sang
Nói lời xin được gọi nàng bằng em
Vui sao giây phút êm đềm.

02 tháng 6, 2023

Thăm Huế ngày xuân

 (Kể Vè Bình Trị Thiên/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

Nói thơ
Sông Hương có tự bao giờ
Điểm tô cho Huế mộng mơ kinh thành.

Biển trời non nước trong xanh
Mai vàng mấy độ xuân tình thấy trăng
Thả hồn du khách chơi xuân
Đền đài lăng tẩm hoàng cung thuở nào
Chùa Từ Đàm đến Nam Giao
Dấu xưa còn đó người vào hư không
Nắng mưa dầu dãi bao năm
Chiến chinh tàn phá thăng trầm bao phen
Sông Hương núi Ngự còn nguyên
Câu hò mái đẩy con thuyền ngược xuôi
Dòng sông chia Huế làm đôi
Tràng Tiền mấy nhịp hai nơi nối liền
Dịu dàng giọng nói êm êm
Mai đây xa Huế khó quên tình người
Càng xem phong cảnh càng vui
Qua chùa Thiên Mụ thăm nơi Hoàng Thành
Vui buồn lay động tâm linh
Suy tư thấp thoáng bóng hình dáng xưa
Phi tần, cung nữ, quan vua
Lầu son gác tía say sưa tháng ngày
Đâu còn cảnh ấy ngày nay
Vết xưa in dấu chốn này làm ghi
Vui chân thăm thú kinh kỳ
Vật ngon của lạ thứ gì cũng coi
Chợ Đông Ba khá đông người
Cũng thơ mộng lắm giữa đời hào hoa
Biết bao giờ mình lại qua
Nặng tình với Huế dám xa xôi lòng
Mai về những nhớ cùng mong
Có ngày tái ngộ trên dòng Hương Giang.

Tình yêu mùa hè

 (Hô Bài Chòi - K5/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

Nói lối
Tiếng ve kêu giữa trưa hè
Mầu hoa phượng vĩ đỏ hoe phố phường

Xàng xê
Mồ hôi ướt đẫm thái dương
Mà lòng dậy sóng nhớ thương quê nhà
Em ơi tình của đôi ta
Như tơ lụa dệt, như hoa thắm nồng
Sáng trong tựa ánh mây hồng
Như trời xanh thắm, hòa cùng nước non
Chiều tà bóng rủ hoàng hôn
Dòng sông gợn sóng, cánh buồm rẽ mây
Chim chiều giỡn gió xa bay
Bức tranh tuyệt đẹp lòng say mất rồi
Yêu đi nguồn sống của đời
Tiếng cười trong trẻo bên người em yêu
Yêu như ngắm áng mây chiều
Đàn chim về tổ, gió reo nhạc tình
Yêu là biển rộng mông mênh
Yêu là sức mạnh cho mình vui tươi

Đắc Hồ Lòng Hán
Tình yêu ai nói hết lời
Ý lòng trẻ đẹp, sóng đời lâng lâng
Gửi em tất cả tình thương
Tạc lòng hai chữ thủy chung không mờ

Vè Quảng
Tuổi thơ hò hẹn khi xưa
Còn trong tâm trí bao giờ dám quên
Hòa chung hơi thở bao đêm
Làn môi nhè nhẹ hôn trên má gầy
Men tình uống cạn dần say
Ước mơ luôn có những ngày thắm tươi
Đi du lịch được nhiều nơi
Hè về oi ả nghỉ ngơi thỏa lòng
Đời người ai cũng hằng mong
Tình yêu tỏa sáng như trong nắng hè
Hoa đời quyến rũ say mê
Chỉ mong sớm tối đi về có nhau.

16 tháng 5, 2023

Trăng và biển

 (Hát Ví Nghệ Tĩnh/ Thơ Đoàn Kim Vân)

Ví Ầu ơ

Trăng gọi biển gió gọi trăng
Đường mây cách trở chị Hằng thấu không?
Thôi đừng nhớ cũng đừng mong
Đành ôm gối chiếc cho lòng đỡ xa

Ví Kẻ Chợ
Lênh đênh mặt biển đôi ta
Sóng xô lớp lớp trăng sa đầy thuyền
Một trời sao biển mông mênh
Thuyền leo ngọn sóng bồng bềnh tóc em
Ước mong mặt biển bình yên
Trăng soi biển cả đêm đêm gọi tình.

Heo may

(Hô bài Chòi - K5/ Thơ Đoàn Kim Vân


Nói lối
Heo may gọi báo thu về
Lá vàng rơi nhẹ bốn bề quanh ta.

Cổ Bản
Đàn cò trắng lượn bay qua
Đầm sen sót lại bông hoa cuối mùa
Thu vàng tựa cửa song thưa
Vẩn vơ thầm nhớ thuở chưa lấy chồng
Vắng người sao thấy mênh mông
Buồn vui ai thấu nỗi lòng riêng tư
Âm thầm đón gió mùa thu
Thơ tình sưởi ấm cho dù xa nhau

Xuân Nữ
Tiếng thu như gợi cơn sầu
Tuổi xanh phai bạc nhuốm màu thời gian
Thu đi thu lại thu tàn
Heo may mang nặng muôn vàn nhớ thương
Đông về lạnh buốt thấu xương
Tưởng nghe gió rít đêm trường ải xa
Mùa Đông rồi sẽ trôi qua
Trăm hoa đua nở đậm đà sắc xuân
Hè về nắng ấm trăng ngân
Heo may chợt đến thu lần nữa sang
Cho ta giây phút mơ màng
Hồn thơ đọng lại đôi trang với đời.

Mùa hoa nhãn

 (Hát xẩm/ Thơ Đoàn Kim Vân)

Rặng nhãn ven đê, quê hương tôi đó

Phố trải dài sông Luộc chảy êm trôi

Tuổi thơ tôi qua bao mùa hoa nhãn

Đậm hương nồng những kỷ niệm xa xôi

Nhớ buổi tan trường, trời chiều dịu nắng

Lũ bạn bè ngồi xúm xít vui chơi

Ngắm lá biếc trổ cành vàng tán rộng

Chợ chiều tan khách, tản vắng thưa rồi

Chuyến đò ngang mấy cánh buồm ngược gió

Hạ chớm về hoa nhãn tỏa hương rơi

Đời phiêu lãng qua đi như giấc mộng

Tóc phai mầu dừng gót chốn quê tôi

Vẫn con đê với dòng sông vỗ sóng

Đôi bờ xanh cùng nhịp bước sánh đôi

Hoa nhãn nở sắc vàng tươi óng ả

Bầy ong bay tìm mật tới hôn môi

Hương vị quê hương gieo vào nỗi nhớ

Nặng tình đời hương nhãn trái tim tôi.

04 tháng 2, 2021

Thăm vườn nhà

(Hát văn/ Thơ Đoàn Kim Vân)

 

Nói thơ

Đôi ta đi dạo thăm vườn

Ngắm hoa cây cảnh con đường ngang qua.

 

Dọc

Mưa xuân dịu mát hiền hòa

Mầm chồi nảy lộc mượt mà xanh non

Ban mai sương sớm hãy còn

Câu thơ vịnh cảnh tâm hồn thảnh thơi

Dấu yêu thầm kín bao lời

Vẫn còn e lệ bên người tình chung.


 

Cờn

Dắt tay nhau lách vườn hồng

Gai cào rách áo mà lòng vẫn vui

Bên nhau tươi nở nụ cười

Đón mùi thơm của đất trời bao la

Bình minh dạo gót vườn nhà

Phút thăng hoa ấy thật là thần tiên.

 

Hòa cùng nhịp đập con tim

Yêu hoa nên phải giữ gìn nâng niu

Hoa tàn nắng cũng xế chiều

Yêu đi kẻo nữa ngồi kêu than hoài

Hãy nhìn về hướng tương lai

Đón mùa hoa nở ở ngoài vườn xuân

Tình ta trong sáng vô ngần

Như mùa trăng tỏ đêm rằm tiết thu.


Gửi người thương


 

(Hát cách - Chèo/ Thơ Đoàn Kim Vân)

 

Nói t

Nắng hè hoa lựu đâm bông

Đỏ son bên đóa hoa hồng thắm tươi

Giàn hoa giấy sắc đào phai

Bên thềm chậu sứ nở vài bông hoa.

 

Hát cách

Nét xuân quyện nắng chan hòa

Quế, nhài thơm ngát hương xa ngọt ngào

Qua xem sen nở đầy ao

Điểm bông hoa súng thanh tao biếc hồng

Bưởi, chanh bạn với nhãn lồng

Nhác xem phong cảnh mà lòng thấy vui

Thầm mong ở chốn xa xôi

Đừng quên vườn cũ có người nhớ mong

Sớm khuya chăm bón vun trồng

Hậu phương, tiền tuyến góp công chúng mình

Mai ngày sẽ hết chiến chinh

Vườn quê ta lại chung hình bên nhau

Hương xưa vẫn giữ nguyên màu

Dù cho đến bạc mái đầu không phai

Xa nhau luôn nhớ nhau hoài.


Hồn quê gợi nhớ

(Hát chèo điệu Sa lệch chênh/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Nhớ gì như nhớ người yêu

Xa quê lòng những sớm chiều nhớ quê

Nhớ dòng sông, nhớ con đê

Mùa thơm lúa mới, nắng hè chói chang.

 

Sa Lệch Chênh

Nhớ sao những buổi chiều vàng

Thoảng cơn gió thổi nồm nam mát lòng

Nhớ ao sen, nhớ ruộng đồng

Đường quanh lối xóm tựa trong bàn cờ

Nhớ về một thuở ấu thơ

Lời ru của mẹ à ơ… đêm dài


 

Ru

Nhớ từ hạt lúa, củ khoai

Riêu cua gợi cảm, nhớ hoài cà tương

Quê hương ơi nặng tình thương

Reo vào nỗi nhớ vấn vương tâm hồn.

Tiếng quê hương, tiếng mẹ hiền

Cho ta sức sống lớn lên thành người

 

Sa Lệch Chênh

Hồn quê gợi nhớ xa xôi

Bao nhiêu kỉ niệm một thời trẻ thơ

Đêm nằm vẫn thấy trong mơ

Tình quê đằm thắm chẳng mờ nhạt phai

Phương xa vẫn nhớ nhau hoài.

Đêm trăng sáng

(Điệu Lý Tử Vi - Bình Trị Thiên/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Mây tan gió vén tầng không

Trăng soi tỏa sáng mênh mông đêm hè.

 

Lý Tử Vi

Trải dài một dải sông quê

Bóng đôi trai gái ngồi kề bên nhau

Chị Hằng tỏa sáng đêm thâu

Đung đưa mặt nước nhuộm màu vàng phai

Tơ lòng chia sẻ cùng ai?

In trong mộng tưởng nhớ hoài ngày xanh

Không gian riêng của chúng mình

Thời gian lặng lẽ vô tình qua đi

Tuổi xuân hỏi được mấy thì?

Một vầng trăng sáng, đẹp khi trăng tròn

Giữ sao một tấm lòng son

Trọn đời nguyên vẹn tâm hồn trẻ trung

Đêm khuya trời mát trăng trong

Dân làng yên ngủ giấc nồng say sưa

Đường về ngõ xóm vắng thưa

Vầng trăng lẻ bóng tiễn đưa cũng buồn

Đôi đầu ướt đẫm sương buông

Nhớ hoài đêm ấy trăng suông tự tình

Chờ mong

(Kể Vè Bình Trị Thiên/ Thơ Đoàn Kim Vân)

 

Nói thơ

Ngày đêm thao thức cầu mong

Xa nhau vẫn đợi ngóng trông từng giờ

 

Kể vè

Hồn nhiên lứa tuổi ngây thơ

Tình xa yêu dấu, ai chờ đợi ai?

Đón ngày mới buổi ban mai

Trong lòng mơ tưởng nhớ hoài ngày xanh

Bao nhiêu giấc mộng vô tình

Quẩn quanh hiện bóng dáng hình đâu đây

Trăng tàn sương phủ trời mây

Bình minh chợt đến đón ngày mới sang

Chim kêu ríu rít rộn ràng

Gợi tình như giục gọi chàng về em

Không gian tĩnh lặng êm đềm

Lẩn trong sương sớm nối liền đôi ta

Trời xanh thăm thẳm bao la

Đàn chim tung cánh bay xa kiếm mồi

Riêng mình chiếc bóng lẻ loi

Nay chờ mai đợi đứng ngồi chẳng yên

Mong ngày hội tụ đoàn viên

Thỏa lòng mong mỏi ước nguyền bấy lâu

Niềm vui hạnh phúc nguyện cầu

Đôi đầu bạc trắng hát câu chung tình.


Phải duyên

(Sa mạc và Trống quân/ Thơ Đoàn Kim Vân)

 

Trống quân

Phải duyên nên mới gặp nhau

Qua sông bắc nối nhịp cầu yêu thương

Sánh đôi dạo bước trên đường

Mảng vui quên cả mưa sương ướt đầu

Ngập ngừng anh nói đôi câu

Tỏ tình trong sáng trước sau hẹn lòng

Mai đây nên nghĩa vợ chồng

Ông trời chắp nối tơ hồng se duyên.

 

Sa mạc

Hoa cài trên mái tóc em

Hồn nhiên vui sống êm đềm ngày xanh

Mai đây hai đứa chúng mình

Bên nhau như bóng với hình trời quê.


Trống quân

Đường xưa lối cũ đi về

Con sông chảy dọc con đê ngoài làng

Đôi lòng bỗng thấy xôn xang

Nhớ về ngầy ấy anh nàng gặp nhau

Phải duyên chắp mối tình đầu

Nắng mưa vẫn giữ nguyên màu thời gian

Mong sao hạnh phúc vẹn toàn

Như vầng trăng sáng giữa ngàn vì sao.


Chung một niềm tin

(Hát văn/ Thơ Đoàn Kim Vân)

 

Xá Thượng

Đôi ta nhẹ bước lên thuyền

Vượt trùng dương hướng tới miền ước mơ

Dập dờn lớp lớp sóng xô

Chân trời, mặt nước, núi lờ mờ xanh

Không gian riêng của chúng mình

Mang theo hoài bão tạo thành niềm vui

Bên nhau luôn nở nụ cười

Tìm trong thử thách giữa đời rối ren.


 

Nói thơ

Quên đi bao nỗi ưu phiền

Vững cầm tay lái bình yên tới bờ

Biết bao giờ? Đến bao giờ?

Không còn mộng ảo để ngơ ngẩn tình.

 

Xá thượng

Bao giờ cho hết lênh đênh

Mây bay gọi gió duyên lành trời cao

Thiên Hà một dải trăng sao

Sáng soi hạnh phúc chiếu vào hai ta

Ấm êm chung một mái nhà

Đồng lòng hợp sức vượt qua biển đời

Non sông còn có đất trời

Tình ta son sắt sáng ngời niềm tin.

Tình trường

 

(Hát xẩm/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Duyên chưa thắm đã phai rồi

Hoa chưa kịp nở giận người hái hoa

Nghiêng nghiêng nắng đổ chiều tà

Lòng riêng, riêng biết mặn mà với ai?

 

Xẩm chợ

Non cao còn có sông dài

Trăng tà còn có sao Mai cuối trời

Thu buồn quạnh quẽ đơn côi

Đêm trường tĩnh lặng gợi khơi nỗi buồn.

 

Vui gì một kiếp cô đơn

Buồn theo hoa rụng mảnh hồn chơi vơi

Tình riêng biết ngỏ cùng ai

Dù là giáp mặt mà xa xôi lòng.

 

Khổ gì bằng nỗi nhớ mong

Thuyền rời xa bến theo dòng nước trôi

Cũng đành cam phận lẻ loi

Thôi đừng tiếc nuối một thời đã qua.

Khúc tương tư


(Hát chèo - Điệu Sa lệch chênh/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Lòng mình lại tự nhủ mình

Quên đi đừng nhớ mối tình bâng quơ

Nhưng rồi sao cứ vẩn vơ

Đêm mơ ngày tưởng nay chờ mai mong.

 

Sa Lệch Chênh

Nào ai, ai có hẹn lòng

Thoảng như một đám mây hồng trôi qua

Duyên kia đâu có mặn mà

Tình trong mây gió cũng là tình không

Rối bời như mớ bòng bong

Gỡ sao cho thoát cái vòng tương tư

Tình yêu đâu dễ khước từ.