Thứ Hai, ngày 25 tháng 7 năm 2016

HÀ nội vào thu

                                                       Ảnh Internet

HÀ NỘI VÀO THU

Thu đã về đây dịu nắng hè
Tình thu lay động gợi hồn quê
Thu đi thu lại mang hương sắc
Một thóang heo may gió lạnh về

Hoàn Kiếm lung linh bóng nước hồ
Soi mình hàng liễu rủ buông tơ
Hà nội vào thu trời se lạnh
Gợi cảm cho đời bao ý thơ

Lá trút theo mùa rơi rụng nhanh
Mưa bụi sương giăng rụng lá cành
Người đi vội vã đường chen chúc
Cô gái quê Vòng bán cốm xanh

Tiếng rao lanh lảnh gánh hàng rong
Vàng đỏ xen nhau bưởi với hồng
Rộn ràng thiếu nữ khoe mùa cưới
Còn đợi ai đây gái chửa chồng?

            Đoàn Kim Vân
 Trích trong tập "Nợ bút nghiên"
      Nxb Văn học năm 2012

Hà Nội vào thu.

                                                                Ảnh Internet

HÀ NỘI VÀO THU

Thu đã về đây dịu nắng hè
Tình thu lay động gợi hồn quê
Thu đi thu lại mang hương sắc
Một thoáng heo may gió lạnh về

Hoàn Kiếm lung linh bóng nước hồ
Soi mình hàng liễu rủ buông tơ
Hà nội vào thu trời se lạnh
Gợi cảm cho đời bao ý thơ

Lá trút theo mùa rơi rụng nhanh
Mưa bụi sương giăng đọng lá cành
Người đi vội vã đường chen chúc
Cô gái quê Vòng bán cốm xanh

Tiếng rao lanh lảnh gánh hàng rong
Vàng đỏ xen nhau bưởi với hồng
Rộn ràng thiếu nữ khoe mùa cưới
Còn đợi ai đây gái chửa chồng.

           Đoàn Kim Vân
Trích trong tập "Nợ bút nghiên"
    Nxb Văn học năm 2012.















Nỗi nhớ

                                              Ảnh Internet

NỖI NHỚ

Biết bao kỷ niệm đã xa rồi
Đón gió Hồ Tây những chiều rơi
Cá lượn chim trời khua bóng nước
Sóng biếc đưa tình nguyệt ghẹo chơi

Ngày ấy chúng mình tuổi thanh xuân
Bên nhau trong sáng đẹp vô ngần
Lạnh gió chiều thu đêm hò hẹn
Khuya về vằng vặc ánh trăng ngân

Thế rồi kháng chiến tạm xa nhau
Quên được sao đây mối tình đầu
Khôn cầm nối nhớ tuôn dòng lệ
Tơ lòng thổn thức suốt canh thâu

Thu đến thu đi thu lại về
Một mình một bóng với con đê
Nhớ người chinh chiến nơi xa ấy
Tâm nguyện thủy chung trọn ước thề

Nắng nhạt chiều tàn lất phất mưa
Ngân nga trầm bổng tiếng chuông chùa
Êm ả ru mình vào cõi mộng
Đẹp mãi trong lòng kỷ niệm xưa.

        Chiều thu một thời để nhớ.

             Đoàn Kim Vân

               

           

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 7 năm 2016

Tu thân

                                                                  Ảnh Internet
TU THÂN

Người khôn tham nghĩa bỏ vàng
Hòa trong cuộc sống muôn vàn yêu thưởng
Ở đời phải biết khiêm nhường
Học nhân học nghĩa tấm gương sáng ngời

Đừng ham những thứ vui chơi
Ẩn trong cạm bẫy biển đời mênh mông
Đua nhau điểm phấn tô hồng
Trắng đen lẫn lộn đục chong khó lường

Thương người ăn gió nằm sương
Nắng mưa sóng nước Đại dương mịt mùng
Sắt son giữ tấm lòng trung
Vui cùng trăng gió núi rừng biên cương

Giận thay những kẻ bất lương
Hại dân hại nước tìm đường lủi chui
Mưu danh vọng để kiếm lời
Đồng tiền phi nghĩa ăn chơi thỏa lòng

Điều xấu ấy chớ nên mong
Nhân đức coi trọng ở trong cõi đời
Tu thân học cách làm người
Ngẩng cao đầu giữa đất trời mà đi.

 Trích trong tập "Ngược dòng thời gian"
 Nxb Văn học năm 2008.

          Đoàn Kim Vân

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 7 năm 2016

Rừng chiều

                                                                Ảnh Internet

RỪNG CHIỀU

Tôi muốn ôm hôn bóng dáng chiều
Chẳng có gì đâu một chút yêu
Hoàng hôn trĩu nặng gieo tình lặng
Tia nắng cuối cùng cũng tắt theo

Dốc vắng lối đi mòn sỏi đá
Rừng chiều le lói bóng tà dương
Sương pha màu khói miền sơn cước
Thấp thoáng nẻo xa mấy bản Mường

Trâu về lốc cốc mõ khua vang
Nương rẫy xanh xanh lốm đốm vàng
Dòng nước suối khe tuôn róc rách
Đi mải về đâu bóng áo chàm

Rừng chiều tắt nắng ngả màu đen
Mờ nhạt xa xa mấy ánh đèn
Rừng khuya vắng lặng âm u quá
Canh trời còn lại ánh sao đêm.

           Chiều Việt Bắc

              Duy Yên

Một thoáng hương xưa

                                                                 Ảnh Internet

MỘT THOÁNG HƯƠNG XƯA

         Hương xưa một thoáng qua tôi
         Lửa lòng bùng cháy để rồi nhớ quên
                                  Duy Yên

Trời u ám một chiều lạnh giá
Kỷ niệm xưa ảnh đã phai mờ
Em cười buông mái tóc ngây thơ
Anh vội tìm cái mình đã mất

Rét ngọt lùa về theo gió bấc
Ấm hơi men ly rượu vơi đầy
Xa lắm rồi từ buổi chia tay
Tình vắng lặng chỉ còn nỗi nhớ

Trái tim lạnh mà sao thấy sợ
Ly rượu buồn uống cạn cho say
Thời gian trôi ngày lại qua ngày
Dĩ vãng quên dần theo năm tháng

Một thoáng hương xưa bừng lóe sáng
Cho hồn chao đảo mộng chiêm bao
Có đắng cay quyến rũ ngọt ngào
Ru khẽ ta vào đời hư thực.

            Một chiều Đông

             Duy Yên


Thứ Sáu, ngày 08 tháng 7 năm 2016

Gió giao mùa

                                                                Ảnh Internet

GIÓ GIAO MÙA

Giao mùa gió chuyển heo may
Lá vàng rơi rụng xác đầy vườn em
Tung tăng bướm lượn bên thêm
Ngõ thu quạnh vắng đường quen lối về
Hơi thu man mác chiều quê
Mây bay hối hả bốn bề giăng giăng
Đêm thu ngồi ngắm chị Hằng
Tình như muốn gửi tới ngàn trùng xa
Canh khuya thao thức tình nhà
Người đi để nhớ thiết tha nỗi lòng
Ngày ngày ngóng đợi cùng mong
Tin vui hòa nhịp tiếng đồng tiếng tơ
Yêu sao những quãng ngày thơ
Dệt bao nhiêu mộng đón chờ tương lai
Mùa thu trôi tháng năm dài
Mùa thu cánh gió thương ai nhớ thầm
Ô kìa lá rụng đầy sân
Vài bông cúc nở muộn mằn cuối thu
Lạnh đông sương muối sương mù
Để người luyến tiếc lời ru giao mùa.

          Cuối Thu 1977
(Trích trong tập Thơ "Ngược dòng
thời gian" Nxb Văn học nawm2008.

             Đoàn Kim Vân

SÁNG TÁC MỚI

TẬP THƠ

THƠ DỊCH

GIỚI THIỆU TẬP THƠ

ẢNH

AUDIO

VIDEO