Thứ Hai, 28 tháng 12, 2020

Đời kỹ nữ

 

(Kể Vè Bình Trị Thiên/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

 

Nói thơ

Đừng buồn em hỡi đừng buồn

Để anh vương chút hương thơm cuối mùa.

 

Kể Vè

Đời em bao nỗi cay chua

Bởi nhiều nhan sắc nên thừa gian truân

 

Đời là một bể trầm luân

Sao vương vãi vội ái ân dọc đường

Bây giờ tóc đã điểm sương

Nhạt tình trăng gió mặn thương thân mình.

 

 

Đời em kỹ nữ lênh đênh

Lả lơi cùng khách phong tình bao đêm

Giang hồ một kiếp thân em

Lụi tàn một bóng nặng tình gió mưa


 

 

Thương em nay đã già nua

Biết em từ thủa em chưa bạc đầu

Hắt hiu ngày tháng qua mau

Mà em không biết tình đầu là ai!

ơ

Phấn son nay đã phai rồi

Còn đâu xuân sắc như thời trẻ trung

Nào ai, ai nhớ mà mong

Đêm trường vò võ nằm không một mình.

 

 

Mai sau trên nấm mồ xanh

Người đời coi đó bức tranh răn đời!!!

Đôi ngả

 

(Hát xẩm/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Xẩm chợ

Chị về làng cũ vườn xưa

Lại vui sống với tuổi thơ dịu dàng

Qua sông lụy chuyến đò ngang

Hoa tươi mấy độ, rồi tàn thế thôi!

Chị đi ngày ấy xa xôi

Để trăng buồn nhớ, mây trôi hững hờ

Vườn hoang cỏ mọc lau thưa

Mẹ già lủi thủi nắng mưa một mình.

 

Xẩm Huê Tình

Trách ai ăn ở bạc tình

Lỡ rồi cam chịu thôi đành biết sao?

Chót sinh ra kiếp má đào

Để rồi ôm hận nhập vào con tim

Chị về nắng ấm trăng êm

Đường tơ nối lại cánh chim sẽ liền

Bao nhiêu những nỗi ưu phiền

Tàn theo một giấc mộng đêm tan dần.


Xẩm Tàu Điện

Dở dang từ độ đang xuân

Cắn răng cam chịu bước chân giang hồ

Thuyền tình đậu bến hoang sơ

Nghe con sóng vỗ bên bờ trường giang

Dẫu rằng lỡ bước sang ngang

Lửa lòng chửa tắt mộng vàng còn xây.

Xẩm Mục Hạ Vô Nhân

“Tiếc gì một miếng trầu cay

Sao anh không hỏi từ ngày còn thơ”.

Để cho gió cuốn mây đưa

Dập vùi hương nhị còn trơ lại cành

Bóng chiều đã ngả non xanh

Niềm riêng, riêng biết phận mình mà thôi.

Tiếc vì một kiếp hoa trôi

Nửa chừng xuân đã ra người tóc sương

Tình ta như dải sông Thương

Bên trong, bên đục đôi đường cách chia.


Xẩm chợ

Từ nay đi sớm về khuya

Vui cùng bè bạn đồng quê thân tình

Những mong sóng gió yên lành

Cho cây nở lộc, cho cành nở hoa

Để mùa xuân đến đông qua

Trăng rằm lại sáng như là bóng gương

Để ai trăm nhớ ngàn thương

Để ai chiếc bóng mà vương vấn lòng.

 

Mai ngày chị đi lấy chồng

Đa tình lắm kẻ ngồi trông nhớ hoài

Buộc sao được cánh chim trời

Dọc ngang trả gánh nợ đời cho xong!

Tâm sự cô lái đò

 

(Hô bài Chòi - K5/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Đò em đưa khách qua sông

Thuyền vừa ghé bến mà lòng thấy xa

Ngày ngày bao chuyến đò qua

Người đi để nhớ chắc là tơ duyên.

 

Cổ Bản

Thầm mong trước lạ sau quen

Đến gieo nỗi nhớ riêng em đợi chờ

Đượm buồn đôi mắt ngây thơ

Bên này, bên ấy đôi bờ cách sông.

Thuyền em mát mái xuôi dòng

Hỏi người chung bến chung lòng được chăng?

Ngày trôi cùng với tháng, năm

Dâu xanh còn kén con tằm nhả tơ.


Hò Quảng

Cô lái đò, bến sông xưa

Cô đơn lẻ bóng giấc mơ chưa thành

Phương trời xa một mối tình

Coi như giấc mộng vô hình thoảng qua.

 

Xuân Nữ

Bến sông xưa, một chiều tà

Có người thơ thẩn, biết là về đâu?

Con đò vắng, nước sông sâu

Cô lái đò đã bắc cầu sang ngang!

Buồn làm chi

 

(Hát chèo - Điệu Vỉa và Hồi Tiếu/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Buồn làm chi, buồn làm chi!

Khóc làm chi, khóc làm gì hả em?

Đời hoa lỡ một tình duyên

Thoảng qua như giấc mộng đêm hãi hùng

 

Vỉa

Mai ngày má lại ửng hồng

Men đời càng đượm mặn nồng hơn xưa

 

Hồi Tiếu

Trăng còn khi tỏ khi mờ

Tình còn đôi lúc hững hờ với xuân

Mặc cho trời đất xoay vần

Phong trần thì cũng phong trần như ai

Ngổn ngang phía trước đường dài

Bão đời, giông tố chông gai còn nhiều


Nói thơ

Mải tìm triết lý tình yêu

Mà trong trang sách lắm điều viển vông

Thôi thì! Lòng cứ hẹn lòng

Phúc nhà ra sức vun trồng tốt tươi

 

Hồi Tiếu

Trăm năm một kiếp con người

Tình trong biển cả đất trời mênh mông

Trang thơ gửi trọn nỗi lòng

Ngọt bùi, cay đắng một dòng thơ hay

Rượu suông cùng cạn chén này

Biết đâu mình tỉnh hay say giữa đời?

Cũng là cái thú ăn chơi.

Nhớ bạn tình

 

(Dân ca Bình Trị Thiên - Lý Tử Vi/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Bạn tình giờ ở nơi đâu?

Để thương để nhớ, để sầu vấn vương

Xa rồi cái tuổi yêu đương

Tin ngày một vắng người thương đợi chờ

 

Lý Tử Vi

Nhìn nhau đôi mắt ngây thơ

Để cho xa đến bây giờ tiếc thương

Mỗi người đi một nẻo đường

Duyên đời không bén phấn hương nhạt dần

Qua rồi chuyện của ái ân

Một thời để nhớ âm thầm thế thôi

Hoàng hôn rủ bóng đêm rồi

Bâng khuâng nhớ cảnh, nhớ người tình xưa

Ngoài trời chợt đổ cơn mưa

Tỉnh ra mới biết mình vừa chiêm bao

Tình xưa dậy sóng dạt dào.

Ước mong


(Hát chèo - Điệu Sử Bằng/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Nói thơ

Anh chỉ muốn tâm hồn trong trẻo mãi

Như mùa trăng hò hẹn quãng ngày thơ

Anh chỉ muốn tình đôi ta chẳng bến bờ

Như tấm lụa dệt theo ý lòng thôn nữ.

 

Sử Bằng

Anh chỉ muốn tình yêu không vướng sầu tư lự

Như hoa thơm, cây cỏ ấm mùa xuân

Anh chỉ muốn bên em ấm áp vô ngần

Như lò sưởi những đêm đông giá lạnh.

 

Anh chỉ muốn tình yêu là vô tận

Như sông dài, biển rộng tít trời xa

Anh chỉ muốn bên em giọng nói hiền hòa

Như khúc nhạc bên dòng sông Đa nuýp (Danube).

 

Anh chỉ muốn hai tâm hồn hòa một nhịp

Như dòng máu đỏ quyện theo nhau

Em ơi, đôi ta chung một nhịp cầu

Vững tiến bước trên đường đầy hi vọng.

Đường chiều

 

(Hát chèo - Điệu Sử Bằng/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Kể Hạnh

Đường chiều dài biền biệt

Trời phủ sương mênh mông

Dào dạt mãi sóng lòng

Trên đường về xóm cũ.

 

Nói thơ

Cứ mỗi chiều khi vừng ô đổ xuống

Sau cánh buồm đang trôi ngược dòng sông

Có phải chăng người thôn nữ chờ mong

Con đường ấy bóng chồng đang nhẹ bước.

 

Sử Xuân

Không, anh bước những bước lên phía trước

Thì làm sao mà đến được gần em

Em trách anh tệ bạc phải không em?

Không em ạ, anh đâu hèn như thế!


 

Sử Bằng

Cũng đường ấy ngày nay chân nhè nhẹ

Dẫu đường kia, thầy mẹ thức trắng đêm

Dẫu đường kia, khuất sau lũy tre xanh

Anh biết lắm bóng em đang chờ đợi.

 

Anh biết thế nhưng quạ đen ngăn lối

Sông rộng dài sóng dữ vượt sao qua!

Cũng đường ấy anh hồi nọ xông pha

Ai ngăn được bước chân ta kháng chiến?

 

Cũng đường ấy chiều nay anh ngừng tiến

Bước thẫn thờ và nghe tiếng chim reo

Chim véo von mà cảnh vẫn tiêu điều

Vui sao được những chiều xa thôn nữ.


 

Nói thơ

Con đường vắng đắp thêm sầu tư lự

Cho thi nhân nặng nợ với trần gian

Ô! Tiếng ai nghe quen quá hay nàng

À, không phải giấc hoàng hương tan vỡ.

 

Con đường ấy phải chăng đường duyên nợ

Mỗi lần qua lại thêm nhớ người yêu

Em của anh chắc hẳn có những chiều

Cũng nhớ thế, nhớ người yêu em nhỉ?

 

Vắng một ngày như xa hàng thế kỷ

Cấm làm sao khi tuổi trẻ đang yêu

Và em ơi, có biết những buổi chiều

Nơi xa ấy anh thầm yêu tha thiết.

SÁNG TÁC MỚI

TẬP THƠ

THƠ DỊCH

GIỚI THIỆU TẬP THƠ

ẢNH

AUDIO

VIDEO