Hiển thị các bài đăng có nhãn S Tiêu Điểm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn S Tiêu Điểm. Hiển thị tất cả bài đăng

15 tháng 2, 2012

CẢM HỨNG NGÀY XUÂN (Kim Vân)

                                                                          Ảnh Internet

Mưa xuân thấm ướt nụ bông
Ngoài vườn hoa lá sắc hồng,sắc xanh
Bên hồ cây vối vươn cành
Soi mình bóng nước lung linh ven bờ
Nhác trông con nhện giăng tơ
Sinh sôi vạn vật đón chờ ngày xuân
Từ đâu vẳng tiếng chuông ngân?
Bồi hồi nhớ tiếc bao lần xuân qua!
Người thân còn ở phương xa
Tha hương vắng bóng quê nhà đã lâu
Mơ màng thổn thức canh thâu
Chuyện xưa ôn lại nỗi sầu riêng tư
Nhớ sao lời mẹ hát ru
Còn trong ký ức thiên thu gọi về
Chập chờn nửa tỉnh nửa mê
Ngồi canh nồi bánh hương quê,bếp hồng
Bỗng dưng lòng tự hỏi lòng?
Với bao kỷ niệm chất chồng đầy vơi
Ngoài trời nặng hạt mưa rơi
Đông tàn,Tết đến một trời đầy xuân
Trăm năm một hội xoay vần
Đêm ngày say với thơ văn dạt dào
Lời hay ý đẹp thanh tao
Hồn thơ lai láng gửi vào vườn xuân
Đời vui quên hết gian truân
Trăng thanh gió mát tinh thần thảnh thơi.

Xuân Nhâm Thìn
    (02-2012)
Đoàn Kim Vân

05 tháng 2, 2012

THÁP BÚT- HỒ GƯƠM

                                                                          Ảnh Internet

                                              THÁP BÚT - HỒ GƯƠM

                                    Tháp Bút năm tầng đứng vút cao
                                                Tượng trưng khí phách bậc anh hào
                                                Thời gian tô điểm rêu phong phủ
                                                Sóng nước Hồ Gươm vỗ dạt dào
                                                Nét chữ "Thần Siêu" nay còn đó
                                                Hồn thơ "Thánh Quát" ý thanh tao
                                                Ngọc Sơn vãn cảnh ngày xuân mới
                                                Cảnh cũ người xưa mấy tự hào.

                                                                 Xuân Nhâm Thìn (2012)
                                                                       Đoàn Kim Vân

                   * Tên hai danh nhân ở thế kỷ 19.
                      - Nguyễn Siêu
                      -Cao Bá Quát

04 tháng 2, 2012

VÃN CẢNH NGÀY XUÂN

                                                                         Ảnh Internet

                                                           VÃN CẢNH NGÀY XUÂN
                                          (Bài thơ này đã in trong Tạp chí
                                               Kinh Tế-Môi Trường,xuân Nhâm Thìn-2012)

Ngoài trời hạt bụi mưa bay
Bâng khuâng tắc dạ mà say cảnh thiền
Thăm chùa vui thú thiên nhiên
Khói hương lan tỏa bay trên Phật đài
Mơ màng thoát tục trần ai
Lắng nghe nhịp mõ nhớ hoài xa xăm
Sư cô ngồi đó thâm trầm
Miệng nam mô Phật tiếng gần tiếng xa
Gió xuân nhẹ thổi hiền hòa
Còn vương đôi chút sương sa lạnh lùng
Bầu trời mặt nước xanh trong
Ngày xuân vãn cảnh cho lòng thảnh thơi.

       Xuân Nhâm Thìn (2012)

      Nguyễn Duy Yên

SAY TRĂNG

                                                                   Ảnh Internet

                                                               SAY TRĂNG
                                                   (Bài thơ này đã in trong Tạp chí
                                             Kinh tế- Môi trường số Xuân Nhâm Thìn
                                       - 2012) và đã được nhạc sĩ HUY DU phổ nhạc.

                                         Trăng huyền diệu cứ đêm đêm tỏa sáng
                                        Gợi hồn thơ dệt mộng những đêm say
                                         Triều triệu ngôi sao đua nhau lấp lánh
                                         Lững lờ trôi bàng bạc áng mây bay
                                         Tinh tú nhẹ rơi tan vào vũ trụ
                                         Uống cạn trăng cùng trái đất thầm quay
                                         Người ta bảo Tiên trên trời đẹp lắm
                                         Thấy gì đâu! cao vời vợi chín tầng mây
                                         Ta chỉ thấy trăng sao trên bầu trời xa thẳm
                                         Chị Hằng Nga in bóng giữa trời mây
                                         Chú Cuội cây đa đã đi vào huyền thoại
                                         Canh trái đất này bao cuộc đổi thay
                                         Và cuốn hút những cuộc tình nhân loại
                                         Ôm trăng vào nhè nhẹ giữa vòng tay
                                         Khát vọng thi nhân từ ngàn đời vẫn khát
                                         Trăng là linh hồn trong đêm tối ta say.
                                                                        Đoàn Kim Vân

03 tháng 2, 2012

NẮNG HẠ LONG

                                                                      Ảnh Internet

                                                       NẮNG HẠ LONG

                                             Nắng vàng biển cả màu xanh biếc
                                             Đáy nước soi mình núi nhấp nhô
                                             Uốn khúc Rồng bay là mặt nước
                                             Cảnh tình say ngắm tưởng như mơ.

                                             Dừng chân "Bãi cháy" buổi chiều nay
                                             Thăm vịnh Hạ Long non nước này
                                             Du khách đắm mình trong cảnh vật
                                             Đa tình đá quyện giữa trời mây.

                                             Rẽ sóng con tàu lướt biển khơi
                                             Thăm hang "Dấu gỗ"núi "Mâm xôi"
                                             Kia hòn "Trống Mái"tình trăng nước
                                             Đứng giữa biển trời"Đũa một đôi".

                                             Hòa với thiên nhiên nhớ "Bạch Đằng"
                                             Chiến công hiển hách của cha ông
                                             Xanh màu nắng trải theo làn sóng
                                             Mờ ảo diệu kỳ nắng Hạ Long.

                                             Cảnh đã thơ rồi lại "Núi Thơ"
                                             Vàng đen óng ánh chạy ven bờ
                                             Một vùng Tổ quốc giàu và đẹp
                                             Khách đến ra về tiếc ngẩn ngơ.

                                             Thế giới tôn vinh gọi "Kỳ quan"
                                             Hạ Long vịnh đẹp tựa thiên đường
                                             Một vùng non nước mênh mông quá
                                             Mặt biển trong xanh nắng nhuộm vàng.

                                             Ngả bóng chiều về nắng nhạt phai
                                             Trăng non hé nhú biển vàng tươi
                                             Cánh buồm no gió thuyền về bến
                                             Ai đó trông chờ trong mắt ai?

                                                           KIM VÂN

                                                                    11-2011
                                           (Bài thơ này đã đã in trong Tập san 
                                         VĂN VIỆT số Tết Nhâm Thìn - 2012,
                              trang 137).Và đã được nhạc sĩ LA THĂNG phổ nhạc.

02 tháng 2, 2012

THƠ CHÚC MỪNG

                                                                     Ảnh Internet
                                                            Thư gửi Anh, chị KHÔI -HÀ
                                                                        (Qua  gmail)

CHÚC MỪNG

Trời còn cho có hôm nay
Dồi dào sức khỏe đi Tây, chúc mừng
Sánh đôi có vợ có chồng
Ngao du sơn thủy mênh mông xứ người
Qua Nga, Anh , Pháp thăm chơi
Đường vui du lịch, ngời ngời sức xuân
Tuy xa mà vẫn như gần
Mượn đường điện tử ân cần thăm nhau
Nôm na gửi bạn mấy câu
Chúc đôi chân khỏe bền lâu đường dài.

Hà nội 7- 2011
Duy Yên - Kim Vân

Thư trả lời của hai bạn :
Huy Khôi - Thúy Hà
   (qua gmail)
Đọc thơ anh chị Yên-Vân
Ở Tây mà thấy rất gần chẳng xa
Dú Anh, dù Pháp, dù Nga
Chỉ cần click cái là ta gặp liền
Trời cho sức khỏe người hiền
Cuộc đời thanh đẹp như tiên trên trời
Mốt mai khuất núi đi rồi
Tình ta còn mãi ở nơi vĩnh hằng.

Germany 7- 2011

Huy Khôi - Thúy Hà

01 tháng 2, 2012

BA BỂ CHIỀU THU

                                                                     Ảnh Internet

                                                            BA BỂ CHIỀU THU
                                 Kỷ niệm chuyến thăm hồ Ba Bể cùng Nguyễn Duy Yên, bạn học
                        trường Lục quân Trần Quốc Tuấn (Khóa V) đồng tác giả tập thơ "Tiếng lòng"

                                           Tôi năm nay trở về thăm Ba Bể
                                           Năm mươi năm sau cuộc thế xoay vần
                                           Ôi! nhớ vô ngần những cuộc hành quân
                                           Qua Ba Bể giữa mùa xuân Kháng chiến
                                           Anh lính Lục quân, tuổi vừa đôi chín
                                           Nghe chim rừng xao xuyến nhớ quê hương!...

                                           Gặp thuở hồn trai mộng chiến trường
                                           Gắng dẹp bên lòng những nhớ thương
                                           Chiều chiều hồ nước tung bọt sóng
                                           Cháy vọng Tây Hồ "bóng nước gương"!

                                           Còn nhớ buổi lên đường
                                           Bản nghèo, chút lúa nương
                                           Ấm tình nơi hồ vắng
                                           Mẹ buồn tóc đẫm sương...

                                           Chiều nay trên sóng hồ Ba Bể
                                           Thoáng gió đưa về tiếng hát then
                                           Tiếng sao nhịp chen, buồn nung nấu:
                                           Nhớ người yêu dấu... chẳng kịp quen!
                                           Sao đất quê em là "Ba Bể"?
                                           Muốn nhắn nhủ gì cho hậu thế :
                                           Hận thù
                                                       Khát vọng
                                                                           Bến mê?
                                            Bể lòng tràn ngập tái tê
                                            Mộng đời... lãng đãng "Đi về chiêm bao"!
                                            Sóng nước dạt dào
                                            Rừng cao trút lá
                                            Vách đá vang âm
                                            Đông "Puông"*u trầm
                                            Thác "Đầu Đẳng"*réo gầm trong hoang vắng!
                                            Vòm "Hang Rơi"* khói lam chiều vương vấn
                                            Bóng Chàm phai chợt thoáng phía "Ao Tiên"*
                                            Dáng hình em mải miết với con thuyền
                                            Như đùa rỡn trên hồ mênh mông sóng!
                                            Rừng nguyên sinh trong dáng chiều vàng óng
                                            Đẹp mê hồn... đọng lắng những suy tư:
                                            Tôi và Yên, từng khắc khoải mong chờ
                                            Trong lửa đạn
                                                                    Phút mơ ngày toàn thắng!
                                            Để từ ấy, khơi nguồn vui trong sáng
                                            Cho bản nghèo, mừng đón ánh ban mai...
                                            Và, chiều nay, qua năm tháng mong hoài
                                            Ta trở lại nơi hồ xưa yêu dấu!
                                            Ba bể rờn xanh khi mùa thu tới
                                            Đang bừng lên
                                                        Trang đời mới hồng tươi.!
                                                               Ngô Việt Châu

                                           Vườn Quốc gia Ba Bể, thu 2002

                                             *Những điểm du lịch trên hồ Ba Bể

MỘT THOÁNG SUY TƯ

                                                                        Ảnh Internet

                                                        MỘT THOÁNG SUY TƯ
                                 Quý tặng Nguyễn Duy Yên và Đoàn Kim Vân
                              bạn chiến đấu thân thiết, đồng tác giả tập thơ "Tiếng lòng".

                                             Ta thấy đẹp, những gì ta yêu quý
                                             Có tình Người, tình đồng chí thân thương
                                             Có tiếng nói mẹ hiền và ánh mắt em thơ
                                             Như lửa ấm, ta đợi chờ đêm lạnh
                                             Có con sóng và Hải âu tung cánh
                                             Với mảnh trăng vàng và những ánh sao đêm...

                                              Lưng trời tiếng sáo êm êm
                                              Từng cơn gió thoảng, càng thêm vang lừng
                                              Thủ đô một sớm tưng bừng
                                              Đường trần se lạnh, đã chừng thu qua
                                              Giữa đời lắm chuyện phôi pha
                                               Việc ta gặp lại, quả là dễ đâu...
                                               Trải qua bao cuộc bể dâu
                                               Dòng đời còn đọng những câu ân tình...
                                               Mộng vàng ta vẫn đinh ninh
                                               Vui đời, đâu phải riêng mình ước mong!
                                               Tình yêu trong sáng, mặn nồng
                                               Tình quê, tình bạn : "Tiếng lòng" thiết tha
                                               Chẳng mong sự nghiệp thăng hoa
                                               Chỉ mong góp một tiếng ca cho đời.

                                                Ngày tháng vụt trôi
                                                Nhớ lời thơ bạn
                                               "Đội trời và đạp đất.
                                                Rồi ra cũng thế thôi..." *

                                               "Bận với trần gian còn mấy chốc,
                                                Thấp thoáng qua đi một kiếp người..."**
                                               "Ôi! ta chỉ còn yêu trái đất,
                                                Với tình đời có thật của ta!..."***
                                                Sâu thẳm và bao la
                                                Một tấm lòng son sắt
                                                Đạn bom và thử thách
                                                Chẳng át nổi "Tiếng lòng"
                                                Tình đời luôn xanh trong.

                                                Mặc ai trông ngóng đường danh lợi
                                                Giấc mộng yên bình vẫn đợi mong
                                                Dòng đời bươn chải,
                                                                                  hằng mơ ước
                                                 Nhịp sống còn rung :
                                                                                   Một tiếng lòng

                                                        Hà Nội, thu 1998- Đồ Sơn, hè 2000
                                                                              Ngô Việt Châu
                                                           *-**-*** Trích thơ Nguyễn Duy Yên và Đoàn Kim Vân
                                                           trong tập thơ "Tiếng lòng" - NXB Văn hòa- Thông tin năm 1997.

30 tháng 1, 2012

NGẪU HỨNG XUÂN

                                                                   Ảnh Internet
                                                            NGẪU HỨNG XUÂN

                                       (Đã được in  báoTết chào Xuân Nhâm Thìn - 1-2012
                                    Báo :NGƯỜI LÀM BÁO -Tạp chí của Hội Nhà báo VN)
                                           Bộ mới - Số 44-45 (335-336)- Tháng 1-2-2012.

                                               Lương Tết tháng này lĩnh đủ tiêu
                                               Xuân ơi đừng nghĩ bọn ta nghèo
                                              Quất, Đào cũng đủ như ai cả
                                              Bốn mùa theo lịch, gió đời reo!

                                               Rượu nếp hoa vàng ngâm một hũ
                                               Chè ngon dăm lạng uống mừng xuân
                                               Bánh chưng ra chợ mua đôi chiếc
                                               Mứt kẹo tha hồ đón bạn thân...

                                               Giao thừa báo hiệu một năm qua
                                               Xuân mới về vui với mọi nhà
                                               Nghi ngút khói trầm tan giá lạnh
                                               Bàn thờ tiên tổ ngát hương hoa.

                                               Mồng một xông nhà mấy bạn thơ
                                               Chúc nhau năm mới phất cao cờ
                                               Báo, văn- ngọn bút không xiên xẹo
                                               Trí sáng, lòng trung. chẳng vết nhơ!

TỔ QUỐC TÔI

                                                                   Ảnh Internet

                                 Tổ quốc tôi
                                          bao điều trăn trở
                                 Bốn ngàn năm
                                         dũng khí chống ngoại xâm
                                 Mảnh đất này
                                         thấm máu của cha ông
                                 Tạo dựng xây
                                         cốt cách tâm hồn người dân Việt.
                                Ruộng đất phì nhiêu, rừng vàng, bạc biển
                                Non nước hữu tình thắng cảnh đẹp mê say
                               Yêu hòa bình cùng góp sức chung tay
                               Tổ quốc vươn mình viết nên trang sử mới
                               Hướng phía trước bao điều còn mong đợi
                               Cho ngày nay và cho cả mai sau
                               Tổ quốc vinh quang đất nước mạnh giàu
                               Chẳng hề sợ lũ gian tham xâm lược
                               Truyền thông ông cha ta từ thuở trước
                               Chống ngoại xâm đuổi giặc đã bao phen
                               Để ngày nay Tổ quốc được bình yên
                               Bốn biển năm châu đi lên cùng bè bạn
                               Dù thiên tai bão lụt đồng khô nắng hạn
                               Dân đồng lòng chung sức cũng vượt qua
                               Dù Tổ quốc tôi còn lắm kẻ gian tà
                               Lợi dụng chức quyền tham ô công quỹ
                               Nhũng nhiễu dân với bao điều phi lý
                               Sẽ trong lành như bão tố sẽ đi qua
                               Tổ quốc tôi một dòng sông chảy hiền hòa
                               Tỏa sáng trong nhân gian chào xuân mới
                               Tổ quốc tôi cất cánh bay cao cùng nhân loại
                               Yêu hòa bình, hạnh phúc hướng tương lai
                                Mạnh bước đi trên những chặng đường dài
                                Tổ quốc tôi còn bao điều trăn trở
                                Lũ ngoại xâm lăm le nơi cửa ngõ
                                Hoành hành cướp phá giữa biển Đông
                                Hoàng sa, Trường sa đảo của dòng giống Lạc Hồng
                                Chúng vẽ hải đồ ôm vào lòng tất cả
                                Tổ quốc tôi sẽ giáng trả bằng mọi giá
                                Giữ vẹn tròn lãnh thổ của tổ tông
                                Noi gương xưa bao liệt sĩ anh hùng
                                Vì Tổ quốc quyết thề diệt tan quân cướp nước,

                                                                       25-6-2011

NGHỆ SĨ TẠO HÌNH

                                                                    Ảnh Internet

                                      Trắng đỏ, vàng, xanh tháp bút ngà
                              Tay vung cây cọ nét tài hoa
                              Kìa đôi ngựa bạch đang leo dốc
                              Nọ gái Mường Hoa dảo bước xa.

                              Mây vàng, mây trắng quyện trời xanh
                              Phong cảnh thiên nhiên thật hữu tình
                              Thỏa sức tung hoành trên giá vẽ
                              Gam màu sâu lắng gợi tâm linh.

                               Để lại cho đời bao bức tranh
                               Thiên nhiên kỳ thú tạo muôn hình
                               Tháng ngày rong ruổi đi tìm ý
                               Múa bút nên hình cảnh đẹp xinh.

                               Tạo nên trường phái của riêng ta
                               Bút pháp suy tư thế mới là
                               Tranh luận , phê bình bao lý lẽ
                               Dựng xây nghệ thuật nước non nhà.

                                Người đi tìm kiếm bốn phương trời
                                Vũ trụ thu tròn mảnh giấy thôi
                                Họa sĩ mang tâm hồn nghệ sĩ
                                Tranh đời để lại thế gian soi.

                                                                   3-2011

10 tháng 1, 2012

SẮC HƯƠNG XUÂN VẪN ĐÂM ĐÀ

                                                                  Ảnh Internet

                                                 SẮC HƯƠNG XUÂN VẪN ĐẬM ĐÀ
                    Bài viết của Nhà thơ- Nhà văn Nguyễn Vũ Tiềm (Hội viên hội Nhà Văn VN)
       cho tập thơ "Mênh mang...XUÂN" của Nguyễn Duy Yên do NXB Văn học xuất bản năm 2009.
                                                           ******************

   Từ thành phố phương Nam xa xôi, tôi rất cảm động nhận được bản thảo thơ trên trăm bài của vị lão thành Nguyễn Duy Yên từ Hà nội gửi vào.Đọc bài nhắc tới kỷ niệm về trường Kiêm bị Tiên lữ- Hưng Yên(1920 - 1945), mà ông là học sinh, từ buổi tôi chưa có mặt trên cõi đời này, chợt giật mình ngao ngán trước những vòng quay với tốc độ chóng mặt của con tàu thời gian.
   Vậy mà qua những bài thơ đậm đà tính dân tộc giàu truyền thống của ông, tôi cảm nhận một tâm hồn điềm tĩnh lạc quan luôn hướng về cội nguồn lịch sử mà vẫn rất tươi trẻ, tràn ngập sắc hương xuân, biếc xanh niềm hy vọng.
   Cuộc đời dẫu còn nhiều phiền muộn, nhưng làm thơ thưởng xuân bao giờ cũng là thú chơi thanh cao tao nhã, nhất là với một người có nhiều suy tư, giàu trải nghiệm như ông :
                                     Vì đời còn lắm chua cay
                              Nghĩa tình còn có nay đầy mai vơi
                                     Đa mang một kiếp con người
                             Vui đi kẻo nữa già ngồi tiếc xuân.
                                                     (Đêm trừ tịch)
   Các vị cao niên thường rất tâm đắc câu "Tri túc tâm trường lạc / Vô cầu phẩm tự cao",biết đủ, lòng luôn vui, không cầu xin hệ lụy, tâm hồn tự nhiên được thanh thản nhẹ nhàng, Mặc cho chuyện đời vơi đầy có lúc, hãy tận hưởng niềm vui trong thực tại.
   Ông còn tự nhắc mình :
                                   Trời cao có dải sông Ngân
                            Có vầng trăng sáng cho trần gian soi
                                  Thời gian nhè nhẹ êm trôi
                           Trăm năm là mấy ? cuộc đời ngắn sao?
                                                        (Bất chợt)
   Cuộc đời ngắn vậy đấy, nhưng nếu ta biết tận hưởng cái đẹp mà đời dành cho, kể cả cái đẹp xa tít tắp tận trên trời cao thì niềm vui không lúc nào thiếu vắng. đó là cách ứng xử của con người hào hoa phong nhã có tâm hồn nghệ sĩ. Nhưng không phải vì thế mà ông quên điều này :
                             Bởi ham vui sống nên mang nợ...
                                                        (Nợ Xuân)
   Chắc đây không phải là nợ tiền, nợ gạo theo nghĩa đen, mà câu thơ mang ý nghĩa lớn hơn, ý thức được trách nhiệm với cuộc đời, điều này luôn canh cánh bên lòng, đó là món nợ mà tất thảy mọi người không ai được phép lãng quên.
   Ý thức với cuộc đời như thế, tuy không phài là nhà thơ chuyên nghiệp, nhưng ông tự nhủ :
                              Văn chương ngọn bút đừng xiên xẹo
                              Sống trọn một đời chẳng vết nhơ.
                                                       (Ngẫu hứng Xuân)
   Cả thời trai trẻ, ông hiến trọn tuổi xuân cho sự nghiệp giành độc lập và thống nhất đất nước. Bây giờ tuy tuổi cao, phút giao thừa, ông vẫn bồi hồi nhớ lại :
                            Còn gì hơn hiến thân mình cao quý
                            Để bao người yên hưởng phút vui xuân
                                                     (Khoảnh khắc giao thừa)
                            Đời người lắm lúc gieo neo
                           Gian nan thử sức đói nghèo thử gan.
                                                    (Cảm Xuân Quý Hợi )
   Ở cách muôn trùng biển cả, những người con xa xứ bồi hồi nhớ quê hương đất nước, ông viết :
                         Mỗi độ xuân về đào nở hoa
                         Người con xa xứ ở phương xa
                         Nặng tình đất nước tình dân tộc
                         Đau đáu nguồn cơn nỗi nhớ nhà
                                                  (Xuân trên đất mẹ)
   Điều đáng quý nữa ở cứ người cầm bút nào,  ấy là sự quan tâm tới những mảnh đời éo le, bất hạnh, với mỗi số phận của con người, Nhà thơ Nguyễn Duy Yên cảm thông với hoàn cảnh :
                                  Sự đời nắng sớm chiều mưa
                         Thoảng coi như một giấc mơ chưa thành
                                  Tiếc cho những quãng ngày xanh
                         Đường đi đôi ngả, thôi đành thế thôi.
                                                     (Bẽ bàng)
   Tác giả xử dụng thành ngữ "sớm nắng chiều mưa"vào trường hợp này rất đắc địa. Đó là hình ảnh quen thuộc hàng ngày, nhưng đủ nói lên cái sự đổi thay bất thường của lòng người,  khó có ai đoán định trước được, bởi vậy mới gây lắm nỗi truân chuyên, ngang trái, xót xa đau đớn cho số phận của con người. Hình ảnh xót sa được tiếp nối : "Thoảng coi như một giấc mơ chưa thành", câu thơ có dáng dấp một triết lý sống mà tác giả rút ra bằng sự trải nghiệm, điềm tĩnh mà sâu sắc.
   Tác giả lại nhìn ra cảnh thiên nhiên, Thấy nhiều nét tương đồng với cuộc sống con người :
                                  Thời gian trôi lặng lẽ
                                  Xuân có muộn bao giờ
                                  Vì đời nhiều ngang trái
                                  Nên hoa nở trái mùa.
                                               (Dấu yêu)
   Một khóm hoa nào đó nở trái mùa cũng làm cho tác giả cảm xúc, liên tưởng đến hoàn cảnh ngang trái từng gặp đó đây. Một phẩm chất đáng quý của văn chương là cảm thông, chia sẻ. Trong thơ Nguyễn duy Yên thấp thoáng đâu đây có nhiều điều để người đọc cùng tâm tình chia sẻ. Từ góc độ này, ông mong ước cuộc đời ngày càng đẹp hơn, những cảnh đời không may mắn sớm được đổi thay :
                              Anh muốn cuộc đời mãi mãi xuân
                              Mặc cho năm tháng cứ trôi dần
                              Tình yêu hạnh phúc bên em đó
                              Khúc nhạc xuân tình cất tiếng ngân.
                                                       (Em là mùa xuân)
   Ông hỏi người, hỏi cảnh, hỏi nàng xuân trong tưởng tượng :
                             Ướm hỏi : Bao giờ hết khó khăn
                             Xuân cười mắng bảo nợ trân gian
                             Thôi đừng oán trách cho thân phận
                            Hy vọng đường đời vẫn chứa chan.
                                                      (Năm mươi xuân ấy)
                            ...Yêu xuân nên chẳng biết mình già
                            Thời gian tô điểm màu sương gió
                           Gian khó bền lòng vững bước qua
                                                     (Hỏi nàng Xuân)
    Và nhà thơ tự nhủ mình :
                            Phong sương đã điểm đôi đầu bạc
                            Mà sắc hương xưa vẫn đậm đà.
                                                     (Tình già)
   Hình ảnh" đôi đầu bạc" là nhà thơ nói tới tình yêu đôi lứa của chính mình từ thuở hàn vi,  cho tới nay cả hai đã nên ông nên bà. Câu dưới "Sắc hương xưa vẫn đậm đà" thể hiện tình cảm mặn nồng mà vẫn kín đáo, tế nhị, thật là khéo.
   Sức trẻ, sức xuân của tập thơ này còn thể hiện rất rõ ở chất vui nhộn, tự trào :
                            Nàng xuân gõ cửa tới thăm ai?
                            Ngó mặt xinh tươi dạ cảm hoài
                            Sự thật hay còn trong giấc mộng
                            Đây nhà thơ kiết quả không sai
                           
                           Nàng hỏi làm ăn có khá không?
                           Xin thưa : Thơ ế Tết nằm suông
                           Viết đôi câu đối mừng Xuân mới
                           Dở dở gàn gàn lẫn vấn vương...
                                   ( Nàng Xuân với thi nhân)

          
   Đời sống vật chất trong xã hội ta giờ đây khá lên nhiều, nên chữ "kiết" cũng chỉ dùng trong hệ thống ngôn ngữ, vậy mà đọc đến "Đây nhà thơ kiết quả không sai" có cái thú vị,  gợi nhớ cảnh các hàn sĩ thuở nào. "Kiết" mà vẫn có thơ, có câu đối thưởng xuân, vẫn phong lưu lịch lãm tiếp nàng Xuân xinh đẹp trang trọng  một cách lịch sự tự tin. Lại thẳng thắn tự nhận : "Dở dở, gàn gàn...", giọng thơ đùa vui xen lẫn xót xa như Nguyễn Khuyến, Tú Xương thuở trước. Bởi lâu nay giọng thơ tự trào ít xuất hiện trên thi đàn của chúng ta..
   Tiếng cười rất cần thiết trong đời sống hàng ngày, cả trong văn chương. Tôi nghĩ các nhà văn, nhà thơ,các nghệ sĩ nên đưa tiếng cười vào tác phẩm của mình nhiều hơn nữa để cho đời sống văn hóa tinh thần của chúng ta phong phú tươi vui hơn.
   Đôi khi nhà thơ Nguyễn Duy Yên có những câu thơ làm ta bất ngờ :
                                      Trăm năm như thể tấc gang
                            Đời người như chuyến đò ngang sớm chiều
                                      Bâng khuâng xuân đến càng yêu
                            Nghĩ mình còn bé tẻo teo năm nào.
                                                (Bâng khuâng xuân)
   Nói "trăm năm", quãng thời gian khá dài đối với một đời người mà ví như"Tấc gang" ấy là sự trải nghiệm già dặn. Những câu dưới "Ngỡ mình còn bé tẻo teo năm nào" là nét hồn nhiên thơ trẻ thật bất ngờ. Có người nói thơ là nét hồn nhiên,  thơ dại của loài người còn sót lại, rất có lý. Lại có người nói thơ không có tuổi thấy cũng rất hay.
                             Ô hay, ai cấm yêu người đẹp
                             Ừ nhỉ, quên mình tóc bạc phơ.
                                              (Đùa với xuân)
   Trước một giai nhân kiều diễm, hồn thơ sao tránh khỏi sự rung cảm bâng khuâng. Tác giả đặt chữ " Ừ nhỉ " vào đây thể hiện một cái giật mình tinh tế. Tự nhắc nhở hay tiếc nuối? Và hình như cả tiếng thở dài kín đao, xa xôi...
   Công việc chính của ông Nguyễn Duy Yên không phải là việc văn chương, ông luôn bận bịu trên nhiều lĩnh vực khác, vậy mà những bài thơ có ý tứ sâu sắc, có gia công nghệ thuật không phải là hiếm. Tôi rất thích bài thơ ngắn mang màu sắc tâm linh này :
                                 Tần ngần cái rét tháng Ba
                        Mưa xuân phủ bụi mượt mà cỏ non
                                Buồn trông ngôi mộ cỏn con
                       Thoảng trong hơi gió vẫn còn hồn xưa.
                                           (Cuối xuân viếng mộ)
  Một số bài có tìm tòi mới mẻ về ý tưởng, kết cấu chặt chẽ, lời thơ trong sáng như:  Ký ức xuân , Hồn thơ lưu lạc, Hạnh ngộ , Tiễn xuân và một số bài thơ Đường luật... phần nào đã đạt tới sự nhuần nhị thanh thoát.
    Mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm , riêng ở Việt Nam ta, trong suốt hành trình bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, mùa xuân thường gắn với nhiều sự kiện lịch sử và tâm linh , do vậy trong mỗi đời người, có biết bao kỷ niệm về mùa xuân không thể phai mờ. Là một người có tâm hồn phong phú và lãng mạn, nhà thơ Nguyễn Duy Yên dành nhiều tâm huyết viết về mùa xuân cũng là điều dễ hiểu.
   Nhưng một tác giả tập hợp cho riêng mình trên trăm bài thơ về chủ đề mùa Xuân, quả thực là hiếm có, đủ biết ông yêu mùa xuân biết chừng nào , đủ biết tâm hồn ông lúc nào cũng tràn ngập sắc Xuân.
   Nói về tuổi đời, trước đây thì "Nhân sinh thất thập cổ lai hy"nhưng nay đã khác rồi, có thể nói cửu thập , bách tuế là chuyện thường. Mừng về tuổi thọ của dân tộc mình, nhưng đáng mừng hơn là các vị cao niên luôn có tâm hồn trẻ trung, làm chỗ dựa vững chắc cho con cháu. Nhà thơ Nguyễn Duy Yên với những bài thơ say đắm hương sắc mùa xuân trong tập này thật đáng trân trọng.

                                                                     TP . Hồ Chí Minh , 09-6-2009
                                                                     
                                                                            NGUYỄN VŨ TIỀM
                                                                          Hội viên Hội nhà văn VN