Thứ Tư, 3 tháng 2, 2021

Chung một niềm tin

(Hát văn/ Thơ Đoàn Kim Vân)

 

Xá Thượng

Đôi ta nhẹ bước lên thuyền

Vượt trùng dương hướng tới miền ước mơ

Dập dờn lớp lớp sóng xô

Chân trời, mặt nước, núi lờ mờ xanh

Không gian riêng của chúng mình

Mang theo hoài bão tạo thành niềm vui

Bên nhau luôn nở nụ cười

Tìm trong thử thách giữa đời rối ren.


 

Nói thơ

Quên đi bao nỗi ưu phiền

Vững cầm tay lái bình yên tới bờ

Biết bao giờ? Đến bao giờ?

Không còn mộng ảo để ngơ ngẩn tình.

 

Xá thượng

Bao giờ cho hết lênh đênh

Mây bay gọi gió duyên lành trời cao

Thiên Hà một dải trăng sao

Sáng soi hạnh phúc chiếu vào hai ta

Ấm êm chung một mái nhà

Đồng lòng hợp sức vượt qua biển đời

Non sông còn có đất trời

Tình ta son sắt sáng ngời niềm tin.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét