Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Ước mơ - Đoàn Kim Vân


Thơ như hơi thở của tâm hồn 

Tránh mọi ưu phiền bớt cô đơn 

Nàng đến dịu hiền nâng đôi cánh 

Ta thấy cái gì cũng đẹp hơn ! 

Ai hiểu làm sao hết ý thơ 

Mênh mang biển rộng chẳng bến bờ 

Tiếng thơ rung động vang trời đất 

Khó đấy nhưng lòng vẫn ước mơ. 


Nàng thơ đâu phải của riêng ai 

Sao cứ tơ vương, cứ nhớ hoài 

Mộng tưởng bóng nàng tôi mơ ước 

Nhịp bước bên nàng vai sánh vai. 


Cùng chung ta bước một con đường 

Cho lòng thanh thản, nhẹ sầu vương 

Cho hồn bay bổng theo mây gió 

Canh cánh bên mình nợ văn chương. 

1967

0 nhận xét:

Đăng nhận xét