Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

Tiếng lòng

Vô tận là nhớ thương
Chĩu nặng cả tâm hồn

Con thuyền xuôi bến cũ.
Ninh Giang nơi chia xa.
Dòng sông chia đôi ngả.
Chia sẻ trái tim ta.

Em trở lại nơi quê hương thôn dã.
Với mối tình em đã khắc trong tim.
Anh ra đi mang cả một niềm tin.
Tình trong trắng giữ gìn cho tinh khiết.
Dù ngày tháng có trôi đi biền biệt.
Thì em ơi, tình thắm thiết chẳng mờ phai.
Tiếng nói em luôn văng vẳng bên tai.
Như báo hiệu ngày mai trời lại sáng.
Dòng đời vui nhưng nay còn trầm lặng.
Như vừng hồng còn ngủ những ngày đông.
Tình thương yêu là tiếng gọi cõi lòng.
Ta bước tới tận cùng tìm lý tưởng
Tiễn đưa em, con thuyền rời bến cũ.
Quên làm sao em hỡi lúc phân ly.
Lặng yên chẳng biết nói thêm gì.
Thôi nhé !Thầm chúc em mạnh khoẻ.
Vững lòng chờ mai đây anh sẽ
Về cùng em nối tiếp trọn cuộc đời.

Hè 1956
Ghi lại sau lần chia tay
vợ đến thăm chồng đang tại ngũ

Bấm vào đây để nghe bài: “Tiếng lòng” (thơ Nguyễn Duy Yên, trình bày NSUT Hồng Năm)

Ảnh : Internet



0 nhận xét:

Đăng nhận xét