Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Thơ Dịch


CHARDES BAUDELAIRE (1821-1867)
LE SOLEIL
Le long du vieux faubourg, où pendant aux masures
Les persiennes, abri des secrètes luxures,
Quand le soleil cruel frappe à traits redoublés,
Sur laville et les champs, sut les toits et let blés,
Je vais m'exercer seul a ma fantasque escsime,
Flairant dans tous les coins les hazards de la rime
Trébuchant sur les mots comme sur les pavés,
Heutant parfois des vers depuis longtemps rêvés
Ce père nourricier, ennemi des chloroses;
Éveille dans les champs les vers comme les roses
Il fait s'evaporer les soucis vers le ciel,
Et remplit les cerveaux et les ruches de miel.
C'est lui qui rajeunit les porteurs de béquilles
Et les rend gais et doux comme des jeunes filles,
Et commande les moisssons de croitre et de murir
Dans le coeur immortel qui toujours veut fleurir!

Quand ainsi qu'un poète, il descend dans les villes,
Il ennoblit le sort des choses les plus viles,
Et s'introduit en roi, sans bruits et sans valets,
Dans tous les hôpitaux et dans tous les palais.

Ghi chú : Tiểu sử tác giả xem trong tập HOA NỞ ĐẦU XUÂN trang 431

Bản dịch THƠ
MẶT TRỜI
Phố cổ ngoại ô những mái nhà tàn tạ
Trong cửa sổ giấu mình bao bí mật tình yêu
Và nhận lấy tia mặt trời bừng sáng chói
Dải mái nhà, thành phố, đồng lúa phì nhiêu
Môn kiếm thuật tự rèn vô cùng kỳ ảo
Tìm quanh nhà chỉ nghe thấy tiếng thơ reo
Từng câu chữ khó như đường đi nghiêng ngả 
Tưởng chạm vào thơ mong ước đã từ lâu
Cha nuôi, sống với bệnh thù xanh vàng vọt
Thức tỉnh câu thơ như Hồng hoa giữa cánh đồng
Cao xanh hãy giải nỗi lòng tơ vương mãi
Cho bộ óc đầy vị ngọt của mật ong
Người tàn phế mặt trời sẽ làm trẻ lại
Như cô gái dịu dàng, vui vẻ trẻ trung
Cho trái đất mùa màng sinh sôi chín rộ
Tim không ngừng, hoa nở mãi trong lòng
Giống như nhà thơ thăm nơi thành thị
Hèn hạ gì! mặt trời cũng rọi sáng danh ta
Chẳng quân hầu mà lên vua thầm lặng
Với tất cả lâu đài, bệnh viện nguy nga.

Người dịch : Nguyễn Duy Yên

0 nhận xét:

Đăng nhận xét