Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Trích Trong Tập Thơ Trăng Với Thi Nhân NXB văn học 2010 - Thơ Nguyễn Duy Yên

Ảnh: Internet

Trích Trong Tập Thơ Trăng Với Thi Nhân NXB văn học 2010 - Thơ Nguyễn Duy Yên
Nguyễn Duy Yên sinh năm 1931, quê Thụy Lôi, Tiên Lữ, Hưng Yên. Nguyên là kỹ sư ngành thủy lợi, học viên Trường Sỹ quan lục quân Trần Quốc Tuấn khóa V, nguyên Trưởng Đài vô tuyến điện Bộ TTM - QĐNDVN. Các tác phẩm thơ đã xuất bản: Tiếng lòng, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn hóa - Thông tin, 1997. Dặm đời, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2001. Chân trời mới, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2003. Biển đời, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2008. Mênh mang... Xuân, Nxb. Văn học, 2009. Tuyển tập thơ, in chung với Đoàn Kim Vân, Nxb. Văn học, 2010. Một thoáng hương xưa, Nxb. Hội Nhà văn, 2010.
TÌNH TRĂNG NƯỚC 

Trăng nước đôi ta xa cách biệt
Trọn đời mang nặng mối tình câm
Lòng anh trong trắng riêng em biết
Tròn trĩnh canh khuya buổi đêm rằm
Trần gian lắm kẻ yêu nhau thế
Hững hờ như gió thổi vờn trăng
Trăm sông rồi cũng trôi ra biển
Còn lại cô đơn một chị Hằng
Từng cơn trời giận gây giông tố
Anh thành tàn bạo của trần gian
Trên cung Nguyệt Quế em buồn nhỉ
Có một tình nhân quá phũ phàng
Chú Cuội cây đa ngơ ngẩn quá
Thương em bạc phận kiếp má đào
Chốn ấy bồng lai xa vời vợi
Anh kẻ si tình mộng trăng sao
Ôm trọn bóng em trong hình nước
Gửi hồn trên tít tận trời cao
Tỏa sáng lung linh trăng huyền ảo
Hồm bướm mơ tiên chuyện thuở nào.

ĐÊM TRĂNG

Khuya khoắt nhà ai vắng ánh đèn
Trăng luồn khe cửa chẳng cài then
Xóm nghèo tĩnh mịch đơn sơ quá
Ôm chặt trăng vào giấc ngủ êm

THƯỞNG NGUYỆT

Rượu nào mà uống chẳng say
Thưởng trăng cạn chén ngất ngây hương nồng
Tưởng như trời đất vô cùng
Hóa ra ẩn chứa trong lòng thi nhân.

RU HỒN TÔI

Trăng rắc vào tôi một chất men
Ru hồn bay bổng tựa du tiên
Thiên đình cao ngất xa vời vợi
Đơn chiếc chị Hằng thức trắng đêm.

SAY

Say trăng say cả đất trời
Say tình say cả nghĩa đời trắng đen
Dù cho chếch choáng hơi men
Ly tình dốc cạn con tim thắm hồng
Luật đời sắc sắc, không không
Hằng Nga sống mãi trong lòng nhân gian
Qua đêm lại tiếc trăng tàn
Vòng đời sinh tử lẽ thường thế thôi
Trăng thanh tỏa khắp bầu trời
Sáng soi cho cả loài người đêm đêm
Xóa đi bao lỗi ưu phiền
Đi vào cõi mộng trăng êm giấc nồng. 



0 nhận xét:

Đăng nhận xét