Thứ Hai, 28 tháng 12, 2020

Đời kỹ nữ

 

(Kể Vè Bình Trị Thiên/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

 

Nói thơ

Đừng buồn em hỡi đừng buồn

Để anh vương chút hương thơm cuối mùa.

 

Kể Vè

Đời em bao nỗi cay chua

Bởi nhiều nhan sắc nên thừa gian truân

 

Đời là một bể trầm luân

Sao vương vãi vội ái ân dọc đường

Bây giờ tóc đã điểm sương

Nhạt tình trăng gió mặn thương thân mình.

 

 

Đời em kỹ nữ lênh đênh

Lả lơi cùng khách phong tình bao đêm

Giang hồ một kiếp thân em

Lụi tàn một bóng nặng tình gió mưa


 

 

Thương em nay đã già nua

Biết em từ thủa em chưa bạc đầu

Hắt hiu ngày tháng qua mau

Mà em không biết tình đầu là ai!

ơ

Phấn son nay đã phai rồi

Còn đâu xuân sắc như thời trẻ trung

Nào ai, ai nhớ mà mong

Đêm trường vò võ nằm không một mình.

 

 

Mai sau trên nấm mồ xanh

Người đời coi đó bức tranh răn đời!!!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét