Thứ Tư, 3 tháng 2, 2021

Bụi thời gian

 

(Hát văn/ Thơ Nguyễn Duy Yên)

 

Văn Thỉnh

Gió thoang thoảng mưa rưng rưng

Nắng hưng hửng nắng, chiều lưng lửng chiều

Sóng lòng dâng nhớ người yêu

Một thời xa với bao điều ước mơ.

 

Xá Thượng

Tan trong ký ức mơ hồ

Vơi đầy kỷ niệm để ngơ ngẩn tình

Vết thương lòng, bụi trường chinh

Một thời binh biến chiến tranh điêu tàn.

 

Trở về quê với xóm làng

Gặp em mà cứ ngỡ ngàng dáng quen


 

 

Dọc

Nhớ về giây phút êm đềm

Ngày xa xưa ấy lãng quên nhau rồi

Còn đâu lời đã hẹn lời

Duyên se chỉ thắm của đôi chúng mình

Thời gian lặng lẽ trôi nhanh

Lỡ làng cam chịu thôi đành thế thôi.

 

Cờn Xuân

Lênh đênh nước chảy bèo trôi

Con tim còn đọng bóng người tình xưa

Người ơi biết đến bao giờ?

Hay là chỉ gặp trong mơ đêm dài

Tình yêu dần sẽ mờ phai

Tiếng lòng day dứt nhớ hoài xa xăm

Người đi tìm lại ái ân

Người về sầu muộn thương thân phận mình

Ngán thay cho cái đường tình

Trải qua mới thấy khá kinh cho đời

 

Nhịp 1

Con thuyền định mệnh chơi vơi

Kêu lên một tiếng hỡi ôi là tình!!!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét